Le Thi My Y
Lê Thị Mỹ Ý là học sinh của trường THPT Đồng Hới, năm 1993 - 1996. Ban biên tập xin giới thiệu một số bài thơ của chị và những bài viết của các nhà phê bình nổi tiếng nhắc đến chị như một hiện tượng trong nền Thơ Trẻ Việt Nam.
 
Về nhà thơ Lê Thị Mỹ Ý

Nguyễn Quang Thiều viết: "Không có mặc cảm của giới tính, không có thái độ phản kháng về nữ quyền, không nỗi cay đắng cho những mối tình giang dở, không có hành động của sự nổi loạn tâm lý...ở đó, trong những bài thơ này của chị tôi đã đọc, chỉ có những bài ca của thân phận, của cái đẹp và những giấc mơ vang lên giản dị, đằm sâu và đẹp biết bao. Nó vang lên lặng lẽ từ mọi cây cỏ, sỏi đá, từ mọt dòng nước tới bầu trời, từ mọi hơi thở và từ mọi khoảng tối của đời sống kỳ diệu này. Chỉ những điều như thế mới đủ quyền năng để chứng thực chị là một thi sỹ."

Hoàng Hưng viết: "Thế là cô đã quyết định. Từ giã giấc mơ búp bê, quá nhanh chóng thấy mình là chiếc đèn cũ không còn thể nào cháy sáng, chưa chi đã nhìn ra sự dở hơi của hồi tưởng... Sau khi "chợt nhận ra anh không là mặt đất", cô quyết định "vẫn đứng bằng hai chân", quyết định tựa vào chính mình mặc dù "mỗi ngày một buồn, mỗi ngày một ước ao mỗi ngày một ân hận...mỗi ngày một cô đơn một thở hắt một cúi mặt một khóc thầm". Cô bảo rằng mình đã sẵn sàng đi diễu qua đời sống nhàm chán này "trong bộ áo quần bọc thép". Và đó chính là cơ hội của Thơ. Thơ Lê Thị Mỹ Ý đã bật ra từ vô vọng, nhất là từ rối trí, khi cô không biết "tựa vào đâu tôi em tựa là gì tôi em...". Cô góp vào Thơ một giọng nữ cô đơn của thời Việt Nam đô thị hoá."

Giới thiệu một số tác phẩm của nhà thơ Lê Thị Mỹ Ý

Cuộc chia tay tháng năm

Nghĩ về nhau bằng những con đường
Những con đường ngập nước
Từ nơi ấy, mọi đứa trẻ đã ra đi
Theo những dấu chân bò
Đong đầy lũ loăng quăng không bao giờ lớn.

Rồi rủ nhau cài lên số phận mình
Tóc vàng hoe ngậm vòng nguyệt quế
Những chiếc lưỡi ăn sim và gió
Sẽ trèo lên đồi cao.

Bước đi quen bấm gót gió Lào
Những đứa trẻ trở về, soi mặt trời trong nước
Vẫn thấy chiếc bóng mình cùng lũ loăng quăng
Không bao giờ lớn.

Và trong một buổi chiều
Những con đường ngập nước
Đang làm cuộc chia tay tháng năm
Bằng những dấu chân bò khô khốc.

Khúc ca bầy đom đóm

Tặng PVM

Mang trên mình đôi cánh mầu trắng bạc
Bầy đom đóm bay đêm
Như những đứa trẻ vừa mới sơ sinh
Chưa kịp nhuộm cứng đôi cánh của mình đã chập chững tập bay tìm luồng sáng.

Bầy đom đóm bay dọc những con đường
Nơi vầng trăng ẩn khuất vào tán lá
Và cánh đồng ngoại ô sực nức mùi rơm rạ
Xa xa bên bờ nước chiếc thuyền neo không một bóng người.

Bầy đom đóm bay đi cùng giấc mơ biển khơi
Của linh hồn con thuyền suốt một đêm bập bềnh trên sóng
Chúng mơ những giấc mơ giống nhau về những ngày biển động
Về những ngọn gió nhỏ nhoi đã góp thành bão tố phong ba.

Đấy là những gì đã làm nên biển cả bao la
Bí mật thiêng liêng đôi cánh kia vẫn còn hứa hẹn
Một tia nắng ban mai nhẹ nhàng đến
Làm hồng rực giấc mơ của bầy đom đóm.

Trong buổi bình minh trong suốt ấy
Lấp loá những con đường tập bay
Và không một ai còn nhớ rõ giấc mơ đêm qua
Ngoài tiếng ì ầm suốt đêm dội vào đám cỏ.
HN 27. 8. 2001

  Bài hát tạ ơn

Mặt trời mọc trên đỉnh núi hân thưởng

Những tia nắng cuối cùng một ngày sắp tắt
Xanh mướt mùa thu đồng lúa reo lên lời tạ ơn chân thật nhất
Chiếc nón cũ rạng rỡ những nếp nhăn nhọc nhằn.

Và gần hơn, gần hơn
Ngọn gió nồm nam
Nhỏ bé tựa chính tôi đang một mình ca hát
Mặc kệ gương mặt Người hằn lên gương mặt
Vùn vụt lướt qua ô cửa đường dài.

Tôi không biết những gì đang diễn ra quanh đây
Sự lặng im trong cuộc hành trình suốt đời mong ước
Hay những vách núi chụm đầu vào nhau như một chứng tích
Rì rầm chuyện xưa.

Những câu chuyện xưa hơn những chiếc rễ hoang sơ
Xưa hơn vẹt mòn, xưa hơn biến đổi
Xưa hơn sự lặng im đang lặng lẽ lùi dần phía sau đỉnh núi
Và một vì sao đậu xuống vành nón cũ roi rói tươi nguyên.

Những gì đang diễn ra, những gì lặng im
Lời thỉnh cầu của khát khao hằng sống
Cả những cơn mơ tôi không có bao giờ
Vùn vụt lướt qua, còn tia nắng cuói cùng rồi tan vào
đường mép viền hồn nước.

Trong cuộc hành trình ấy, theo cách riêng của mình, tôi đã biết
Nhận những nỗi buồn và hát tạ ơn.

Hoà Bình 28. 8. 2001

  Bài hát cũ

Đang vây bọc quanh tôi
Những lời nói ngọt ngào, những vòng tay rộng mở
Tôi mơ thấy một bài hát cũ
Mơ hồ cất lên lặng lẽ vách tường

Ngày nào bước chân chẳng qua đây
Ngày nào mùa thu chẳng đến
Cuộc ồn ào ném tôi ra xa
Rời khỏi ngôi nhà đã sống

Bên bờ dậu, những chiếc bình
Tình nguyện đứng lặng im chờ đợi
Như một ổ rác rỗng không rối bời
Sự dối lừa thản nhiên sẽ cắm mình trong đó

Èo uột hơn bóng đêm, mặt trời qua khung cửa
Đang vây bọc quanh tôi, những khoảng cách không còn
Tôi thấy mọi người xa nhau hơn
Bởi quá gần chuyện trò hẹn thề, chung thuỷ

Nhưng ngôi nhà của tôi! Ngôi nhà của tôi!
Nơi ẩn chứa bao điều thân thuộc
Nơi không có những con mắt nhìn trộm những nghĩ suy thảng thốt
Đang chậm rãi mờ xa, ẩn khuất dọc triền đồi

Lại vây bọc quanh tôi cay đắng nụ cười
Và hồi ức mùa thu tĩnh lặng
Mơ hồ cất lên qua vách tường sống sượng
Bài hát đã từ lâu nghẹt thở khí trời!

 

Trên những tàng cây

Trên những tàng cây, những chiếc lông cây
Đang từ từ nở ra, từ từ vươn dài, từ từ cuốn vào tán lá
Đang từ từ lay động, từ từ hoá thân thành những đám mây
Vô hình, trắng muốt, thò chân qua bậu cửa

Trong bậu cửa, những hạt bụi cũng từ từ bay lên
Từ từ giang rộng đường bay, từ từ đậu vào cuống lá
Từ từ, thản nhiên làm công việc đổi diệp lục của mình
Và hoá thành những cánh tay đưa cao, từ từ cầu xin, từ từ van lơn, từ từ câm nín.

Trên những tàng cây, còn có những chiếc lông cây khô
Đã chết bụi bao năm cũng từ từ trở mình thức dậy
Từ từ hồi tưởng bước chân hoá mây trắng thưở nào
Trong mỗi bước chân, vọng vang phút chó sủa ma, tiếng ai đó đi đi lại lại...

Từ từ một tiếng mẹ rên la, từ từ một tiếng lá khô vừa dứt
Từ từ một hạt bụi ướt, từ từ một đám mây tan trong nước, từ từ một chiếc lông khô theo kiến lướt dọc cành
Từ từ một tiếng nấc đêm thanh, từ từ một tàng cây đổ, những chiếc lông cây vỡ

Trên những tàng cây...
Những đám mây thao láo bậu cửa
Không hiểu được vì sao mình chẳng hoá ra mình...

  Ngày trôi qua

Ta nằm trong đám đất đìu hiu
Những ngày tháng đã trôi qua, chẳng để lại gì
Khi niềm vui như tiếng lá rơi vào đáy nước
Và nỗi buồn như hơi nước đọng nơi ô cửa kính.
Tất cả nhỏ giọt
Màu đen tinh khiết của đêm
Đã bao trùm lên hết thảy im lìm
Trong ẩm ướt, ta còn ngửi thấy sặc mùi đất hoang vu nơi thân mình trú ngụ

Còn điều gì sẽ trôi qua trước mắt ta trên đám đất này?
Bầu không khí nặng trĩu cuống hoa rữa tàn, áo quần, vạc giường cháy dở
Ta nằm đây, vĩnh viễn như một trong số những mẩu than đen nhánh kia
Hút nặng nước mưa trời, rồi khô cong...
Khô cong...
Chẳng cần gọi tên là gì nữa!

 Hồi tưởng
Thứ hai
Nụ cười khơi mở

Thứ ba
Lịch trình đặt sẵn
Đón đưa

Thứ tư
Đến muộn một giờ

Tạm thời ngáp vặt
Thứ năm

Màn hình vụt tắt
Ngày kế cận

Thứ bảy
Nghiêng ngó lôtô

Vãn khách
Mọi người đều đi đám

Tôi dễu qua nhà thương
Trong bộ áo quần bọc thép
Nghe một tiếng thốt lên cắt ngang hồi tưởng dở hơi
À, XIN CHÀO,
Rất tốt!

© 2017 Thiết kế: 0942072207