BÀI THƠ CỦA CÔ GIÁO ĐOÀN THỊ THANH HUYỀN ĐĂNG TRÊN TẬP SAN 20/11 CỦA SỞ GD VÀ ĐT

BẾN ĐỜI

 Thương gửi NCN

  Ai từng nói những người đàn bà thắt đáy lưng ong
Vừa dịu dàng, hiền xinh, vừa đảm đang tháo vát
Những người đàn bà được chồng yêu tha thiết
Hạnh phúc luôn đậu ở bờ vai.

 Em là người đàn bà không thắt đáy lưng ong
Mẹ cha sinh ra đã gắn liền bảng đen phấn trắng
Trang giáo án hằng đêm chiếm thời gian vô thời hạn
Có mấy niềm vui trao cả cho học trò

 Em là người đàn bà không thắt đáy lưng ong
Nhưng hằng đêm bên ngọn đèn thao thức.
Ánh mắt anh luôn cười mềm mại
Em là người vợ hiền xinh

 Dù không phải là người đàn bà thắt đáy lưng ong
Mỗi buổi sớm con gái cười đuôi mắt
Ôi tay mẹ, đôi bàn tay bút mực
Sao cơm ngon, canh ngọt đến mê người

 Chưa một lần được học trò bảo cô thắt đáy lưng ong
Nhưng chúng vẫn thường tít mắt, cô dịu dàng quá đỗi
Nên phấn trắng có làm phai mái tóc
Vẫn thấy hạnh phúc minh nở hoa giữa đơn sơ

 Anh biết không dù chưa bao giờ em nói
Lời cảm ơn anh giữa những gánh vác nhọc nhằn
Lời cảm ơn anh đã làm bờ vai vững chãi
Cho trang giáo án em sáng ngời những mong ước bay cao

 Cảm ơn anh đã đi cạnh tình yêu em
Cho bài giảng em đặt vào trong những tin yêu với miền bao dung đầm ấm
Giữa những nỗi đau xóa vết thương hiền ngọc lạ kì

Cảm ơn anh!
Cảm ơn anh đã trao em tình yêu tha thiết
Cho em làm thửa đất dậy phù sa
Cho bao lứa trò gieo hạt giêng hai
Làm nên sự sống
Cảm ơn anh
Đã cho em giữa bến đời em neo chặt                                                   
                                                                              

                  Đồng Hới, 10/10/2010

© 2017 Thiết kế: 0942072207