Thầy giáo Lương Duy Cán, một trong những người Thầy trong những ngày đầu thành lập của trường cấp III Đồng Hới. Ông không chỉ nối tiếng với câu nói "Văn Cán, Toán Trình" của những thế hệ học sinh U50 trở về trước mà còn là một nhà thơ nổi tiếng với những bài tình ca đã đi vào kí ức của biết bao người yêu thơ. Bút danh của Ông là Hà Nhật và bài thơ nổi tiếng nhất của Ông là bài "Bài thơ tình của người thủy thủ". Biết bao thế hệ học sinh cấp III Đồng Hới tự hào về Ông như một huyền thoại sống. Nhân kỉ niệm 50 năm thành lập nhà trường, tổ Vật lí - Công nghệ xin gửi đến bạn đọc một số bài thơ của Ông như một lời tri ân cho một người Thầy huyền thoại.

thay can3

 Đêm ở Quảng Bình nghe dân ca


 Có lẽ bởi em đang đi đò qua sông
Cho lòng anh chòng chành những sóng
Đêm Quảng Bình bốn bề cháy bỏng
Xanh bốn bề lân tinh
 
Em đang qua cầu nào cho nón gió bay
Cái nhện giăng tơ khiến trời cũng nhớ
Đêm Quảng Bình bốn bề cháy lửa
Xanh bốn bề lân tinh
 
Em đứng hát nơi góc nào vườn mẹ
Mà tiếng ca hồng một sắc mây
Đêm Quảng Bình bốn bề cháy lửa 
Xanh bốn bề lân tinh
 
Sẽ không gì có thể giết tôi
Trong đêm tối đã trở nên huyền diệu 
Trong đêm tối đã trở nên yên ả
Người ơi, người ở đừng về...
 
                                                1969
 
 
 Nỗi buồn không trung
  
Cơn mưa này từ rừng ấy về chăng ?
Cơn mưa này từ biển ấy về chăng ?
Cuồn cuộn đỏ sông Hồng tháng Bảy
Một chiếc cầu xe lửa qua sông
 
Ôi, chiếc cầu xe lửa qua sông
Trong mưa dài thêm dài mênh mông
Những giọt mưa thầm thì gõ cửa
Có chuyến tàu nào về xa đó không ?
 
Nỗi buồn này là nỗi buồn không trung 
Nỗi buồn này là nỗi buồn mênh mông
Cầu nối chi hai bờ cho cầu thêm đơn độc
Ôi chiếc cầu xe lửa qua sông.
 
                                                Hà Nội, 1969
 
 
 Tình yêu và mối thù
 
                             Tưởng niệm bạn Hoàng Bình*
                                    tức nhà thơ Xích Bích
 
Trời Thủ đô sáng ấy rất bình yên
Mây trắng trong như tâm hồn con trẻ
Tôi vô tư ngắm một nhành hoa huệ
Đâu biết quê nhà bom nổ dưới chân anh 
 
Cho dẫu trăm lần thấy chuyện tử sinh
Cái chết vẫn là điều vô lý
Trời sáng ấy sao xanh, xanh thế
Tưởng không hề xảy ra tội ác dưới mặt trời
 
Tôi bỗng hiểu giờ đây khi anh đã xa xôi
Con người ta không bao giờ đo hết chiều sâu tình bạn
Không bao giờ ta đi đến tận cùng giới hạn
Tình yêu của ta.
 
Ôi thế ra
Những ngày đã qua
Với người tôi yêu, tôi yêu chưa đủ !
Với kẻ tôi thù, tôi thù chưa đủ !
 
                                                1968
 
 THỊ XÃ HOA HỒNG
 
                   Thời trước chiến tranh, thị xã Đồng Hới có
                        rất nhiều hoa hồng đẹp, tự hào là Thị xã hoa hồng
                                        
                                        
Thị xã đi rồi
Còn để lại hoa thôi
Hoa hồng đỏ, đỏ như nỗi nhớ
Hồng hạnh phúc là hồng vàng, vàng rỡ
Hồng nhung chia tay, hồng trắng đợi chờ...
 
Một năm rồi
Lại một năm qua
Lại một năm qua nữa
Trong thị xã những ngôi nhà đổ
Một bức tường vỡ đôi...
 
Nơi ngã tư xưa trẻ nhỏ đến đùa chơi
Một hòm thư treo
                        sần sùi vết đạn
Như người lính không nghĩ mình dũng cảm
Vẫn trầm tư những chuyến thư đi
 
Nhớ cô bé ngày xưa
Thường gửi những bức thư dài mực tím
Bây giờ nơi sơ tán
Có còn gửi đi những lá thư xa ?
 
Mùa thu về
Hồng mấy độ ra hoa
Và kỳ lạ, nơi ngã tư bom phá
Đung đưa trong gió
Vẫn long lanh những đóa mắt cười
Tưởng ta đi đến tận cuối đường này
Ta sẽ gặp những con người độ trước
Đất vẫn dịu một màu đất ngọt...
 
Khi quân thù mang cái chết đi qua
Ta bỗng nhận ra
Những đóa hoa
Đã giúp ta bình tĩnh thế
Tưởng như 
Những đóa hoa nhỏ bé
Đẩy cái chết lùi xa
Tưởng như
Những đóa hoa
Từ đất sinh ra
Là một nửa trái tim ta gửi lại
Là một nửa cuộc đời ta gửi lại
Những ngày ta đi xa
                                   
1968

 

© 2017 Thiết kế: 0942072207